Tay chân cô bị trói chặt, không có chức năng tấn công trả, Lý Vân Trân thường niên thao tác bên nông, dáng bạn Mặc dù tí hon nhưng cả người đều có sức lực lao động. Cho dù tay chân cô không bị trói cũng đánh không lại được Lý Vân Trân. Mà dù cho cô bao gồm đánh được Lý Vân Trân thì cũng không thể chạy thoát ra khỏi làng mạc này được. Người sinh hoạt buôn bản này so với việc chọn mua vợ đã là chuyện thường ngày, nhìn đã thân quen. Vợ đơn vị ai ý muốn chạy thậm chí là toàn xóm đều sẽ đi ra hỗ trợ tróc nã bắt, tiếp nối tấn công gãy chân cô gái kia, cần sử dụng mọi cách thức tàn tệ tra tấn cô ấy để cô ấy không thể chạy được cũng không lại dám chạy đi.Nơi này không khí trong lành, khía cạnh trời đang tỏa sáng sủa, nhưng lại nghỉ ngơi trong đôi mắt Tô Tần, vị trí này là âm ti thế gian, trong không khí lẩn quất xung quanh khá thsinh hoạt tà ác mang đến ghê tởm. Địa phương thơm không tân tiến thông thường sẽ có cảnh sắc dễ thương, cũng xuất hiện dân bọn chúng gian hiểm, gian giảo. cô bị đẩy té xuống đất, xương khớp cả người nhức nhỏng bị tấn công gãy cho tới nơi. Trong Sảnh, gồm các nhiều loại rau nlỗi hẹ, rau đề nghị tây, rau củ mùi tây nhưng Lý Vân Trân trồng. Ngửi thấy hương thơm rau xanh yêu cầu tây, Tô Tần từ đầu đến chân số đông khó tính, tuy thế vào đầu cô lại nảy ra phương án từ cứu giúp mình, mà rau phải tây đổi mới cọng rơm cứu vãn mạng của cô.Trương Tinh là một tín đồ luôn lo sợ bị bệnh, hắn sẽ không thể chịu đựng đựng được khi gồm tín đồ vợ bệnh tật và cô có thể lợi dụng bệnh dịch không thích hợp của mình để bản thân bị nổi mề đay. Kiếp trước, khi cô nói mang lại người mẹ bé Trương Tinc bản thân bị không phù hợp rau củ bắt buộc tây, người mẹ con Trương Tinh không tin, bắt buộc cô yêu cầu ăn, bởi vì dị ứng cô bị nổi mề đay. Lúc ấy Trương Tinch còn nghi ngờ cô mắc bệnh truyền lây lan, còn tính lại bán cô cho tất cả những người khác. Làm sao cô hoàn toàn có thể chịu nổi nỗi gieo neo bị phân phối trao tay? cô buộc phải quỳ xuống van xin không còn lần này tới lần không giống, với luôn đảm bảo cùng với họ rằng các tín hiệu dị ứng sẽ biến mất trong 2 ngày. Hai bà bầu con đã nhốt cô lại hai ngày, đến lúc phần nhiều nốt đỏ không phù hợp bặt tăm bắt đầu thả cô ra. Mà kiếp này, cô hoàn toàn hoàn toàn có thể quá lúc không bị làm cho không sạch, tận dụng cơ địa dị ứng, trước rời được một kiếp. Về phần kế tiếp cô sẽ bị bán đi đâu, thời gian đó lại tính toán tiếp.Tóm lại, bắt buộc tnhóc con thủ thời gian, nơi cô bị đẩy xuống cách mảnh đất tdragon rau củ chỉ có một mét. Lý Vân Trân cúi cong người xuống, chú ý vào mặt cô.Khuôn phương diện của cô gái bị đánh sưng, không quan sát ra bộ dạng lúc đầu. Cơ thể không được tắm rửa rửa những ngày cũng bốc hương thơm, thuộc hương thơm phân heo cũng chẳng không giống là bao. Tô Tần giả như thể khiếp hoàng cùng có phần cuồng loạn. cô tiếp tục lui hướng phía đất tdragon rau, miệng lo lắng nói: “Đừng tấn công cháu, chớ đánh cháu, cháu sẽ ngoan ngoãn sinc bé, ngoan ngoãn sinh bé, chớ đánh con cháu,…”cô gái nhảy khóc nức nsống, miệng nhai nhải, cỗ dáng vẻ chắc là phạt điên sau thời điểm bị kích thích hợp. Nhìn ráng nào thì cũng thấy phía trên new chỉ là một cô bé bỏng, còn không hoàn toàn trưởng thành, nếu thực sự không nên bị Nhị Oa đơn vị Trương Phượng cường ngủ, làm sao tất cả thể nói ra loại lời nói này? Lý Vân Trân càng nghĩ càng giận, tức vì đã cung cấp thêm 3.000 đồng kia. Tuy rằng một cô gái thân bản thân gồm sạch sẽ hay không với bà ta thì không quan trọng, hoàn toàn có thể sinh mang đến bà ta con cháu trai là được. Bà ta tính toán đi thuộc Trương Tinch mang đến đơn vị Trương Phượng có tác dụng căng nhằm đòi bằng được 3.000 đồng về. Cái loại họ mặt hàng ăn uống cháo đá bát thì không bắt buộc cũng được! …..Thừa thời điểm Lý Vân Trân không chú ý, Tô Tần lùi cho địa điểm trông rau xanh, vùi mặt, cắn một khóm rau yêu cầu tây nuốt cả bùn đất vào trong bụng.Hiện giờ, Trương Tinc trnghỉ ngơi về, gọi một giờ đồng hồ “Mẹ”. Người đàn ông bước vào Sảnh, bắt gặp rụt lại tại đoạn khu đất vào rau một cô gái phương diện mũi thì bầm dập, toàn bộ cơ thể run rẩy thì khía cạnh ngươi tràn đầy vui vẻ. hắn đi cho tới với nhìn Tô Tần như đang xem xét, tấn công giá một thứ đồ đùa và quay đầu lại hỏi Lý Vân Trân: “Là Trương Phượng mang đến sao? Bao nhiêu chi phí thế?”. Cách nói như hỏi mua một đầu heo giá chỉ bao nhiêu.Người bọn ông dáng vẻ tín đồ rắn kiên cố, to lớn bởi vì thao tác đồng áng quanh năm. Da của hắn tối đen, những sệt điểm trên khía cạnh chắc nịch, ngươi rậm giương lên. hắn mặc một chiết áo sơ mày kẻ ô sẫm màu nhnạp năng lượng nhúm đã bị giặt tẩy các làm bạc màu cùng tất cả hai mụn vá. Trương Tinh xuất sắc nghiệp đái học tập, sinh hoạt vào mắt dân thôn, hắn là yếu tố trí thức, so với những người lũ ông khác trong làng, hắn là người có văn hóa tối đa. hắn năm nay 30 tuổi, đi có tác dụng thuê vào thành vài năm rồi về buộc phải cũng coi nlỗi tất cả kiến thức và kỹ năng, gồm kinh nghiệm cùng được dân xóm đề cử có tác dụng trưởng thôn.Lý Vân Trân đem sự vấn đề nói đến Trương Tinch nghe sau đó rụt rè hèn mọn hỏi con: “Có rất cần được đánh gãy chân cô ta không? Miễn cho cô ta chạy trốn?”Tuy rằng khía cạnh mũi Tô Tần bị đánh sưng và không thể nhìn thấy bộ dáng vẻ ban sơ tuy thế xuất sắc xấu cũng là một nàng nhân.“Chết tiệt, Trương Phượng này còn dám lừa tiền cả ông à? Đợi sau con đi search bà ta!” Trương Tinch liếc nhìn Tô Tần, phủi quần, nói: “cô ta đã là loại thiết bị phí tổn tiền, lại làm cho qutrần chân thì chẳng phải không gồm lời quá? Cho cho dù cho cô ta thêm một song cánh, cô ta cũng không chạy ra được. Mẹ, con đói, làm cho con một chén bát mỳ đi”Lý Vân Trân: “Được rồi. Vậy cô ta làm thế nào bây giờ?”Trương Tinc sống vào thị thành vài năm, so với những người trong làng, hắn luôn bao gồm cảm xúc về sự ưu việt. hắn thấy hắn không như là người thường, hắn là khác biệt và sẽ trở thành đặc biệt quan trọng và hắn cảm thấy bản thân không giống cùng với đám dân làng mạc dốt nát này. hắn quan sát Tô Tần nói: “Ném vào trong phòng con đi, nạp năng lượng no chấm dứt nhỏ làm cô ta”…….Tô Tần bị quăng vào chống Trương Tinch, cách vách là chống chủ yếu, nhì chị em con đang nói cthị xã, cô nghe được rõ ràng. Trương Tinc ngồi sinh hoạt phòng thiết yếu nạp năng lượng mỳ, Lý Vân Trân câu được câu không nói cthị trấn với hắn: “Tinh à, trưởng xã của Lưu gia buôn bản Hotline bé sang trọng đó làm gì thế?”Trường Tinh nói: “À, chính là trưởng trấn của trấn Đồng La, ông ấy hotline mấy thông trưởng bầy bé đến họp. Nghe nói có một thạc sĩ chúng ta Lê, mang lại Đồng La trấn dạy học cùng mang lại tất cả trẻ nhỏ của các làng đông đảo tới trường. Người này sau lúc đến Đồng La trấn, không biết nghe sinh hoạt đâu nói buôn bản họ bao gồm phong cảnh hết sức đẹp nhất phải ước ao mang lại làng chúng ta sưu tầm….học hỏi phong tục? Mẹ cũng biết tình huống làng của bọn họ, làm thế nào có thể cho những người ko kể vào được?”Lý Vân Trân hỏi hắn: “Khóa thạch? Đó là chiếc gì? Sưu trung bình phong tục là chiếc gì?”Trương Tinch chú ý fan bà mẹ dốt nát với sự khinch bỉ: “Là thạc sĩ! Là yếu tố học thức văn hóa cao. Sưu tầm phong tục ý tứ là mang đến thăm xã của bọn chúng ta”Lý Vân Trân à lên một tiếng: “Thành phần trí thức văn hóa cao? Kia…vậy thì văn hóa truyền thống cao hơn nữa nhỏ bao gồm phải không?Trương Tinc ăn một ngụm mỳ sợi: “Người ta là sinch viên, mẹ nói xem?”…….Nghe tiếng nói cthị trấn phòng ko kể truyền vào, trong lòng Tô Tần đầy kích động. Họ Lê, lại là thạc sĩ? Là Lê Xulặng sao? Thực là thầy Lê Xuim sao? Mặc cho dù cùng Lê Xuim kết duyên năm năm, cô vẫn say mê gọn anh là “Thầy Lê Xuyên”, không quen thuộc sửa lại. Nhưng là ….thời hạn nhường nhịn như không khớp. cô lưu giữ kiếp trước khi Lê Xuyên mang lại phía trên dạy dỗ học là năm năm sau, cơ hội kia Lê Xuyên đã là phó giáo sư. Lê Xuyên ổn 21 tuổi giỏi nghiệp tiến sĩ, 26 tuổi là phó giáo sư, 28 tuổi thành GS. Điều kiện gia đình tốt nhất có thể nhưng anh từ bỏ bỏ quyền vượt kế các bước marketing của gia đình, lựa chọn sự nghiệp giáo dục, làm cho phân tích.hiện tại là mùa xuân, cơ thể Tô Tần hết sức nkhô nóng tất cả bội phản ứng không thích hợp. Thân thể cô bắt đầu ngứa ngáy, mụn đỏ nổi rầm rịt từ đầu đến chân. trên cổ, trên khía cạnh với mu bàn tay cô rầm rịt mụn, nhìn ghê fan.- ------ Trương Tinc cùng Lý Vân Trân vào phòng nhận thấy Tô Tần đang gian khổ lăn uống lộn trên chóng, tiếp đến nhận thấy mụn ban trên người cô, cả nhị cảm thấy domain authority đầu tê dở người. Cho mặc dù bầy ông có thể nhắm đôi mắt có tác dụng bừa với một đàn bà xấu xí, tuy nhiên với loại thanh nữ quan sát cả người chi chít mụn ban đỏ, quan sát nlỗi nàng quỷ, làm sao hoàn toàn có thể gồm hứng thú.Lý Vân Trân cuốn hút đàn ông kêu lên: “Đồ Trương Phượng xứng đáng bị tiêu diệt nngây ngô lần, bán ra cho bên ta một đứa con gái đã điên còn có dịch. Con à, đứa con gái này bọn chúng ta không thể rước, trả lại nó đi! Cái các loại thanh nữ điên còn bệnh tật cầm này không thể sinch được nam nhi xuất sắc, đi, chúng ta đi đòi chi phí về!Tô Tần bị đánh mặt mũi sưng phù, phương diện chú ý vốn đã kinh sợ, giờ lại thêm cổ, tay với khía cạnh dày đặc mụn có tác dụng Trương Tinc rùng bản thân. hắn không ngại luật sinh bé xấu, nhưng hắn sợ cơ chế ngày mắc bệnh truyền lây truyền. hắn Cảm Xúc dịch này biểu hiện khôn cùng kiểu như căn uống bệnh hắn biết sống trong thành phố…..là bệnh AIDS? Trương Tinch càng nghĩ càng sợ, hắn thuộc người mẹ nghĩ về cho tới đồng nhất, đi tra cứu Trương Phượng giải quyết.- -----------Nghe nói trước đây Khi sống vào thị trấn Trương Tinch là đã tiến công chết fan, Trương Phượng bao gồm thể không hại Lý Vân Trân nhưng ả sợ hãi Trương Tinh. Trương Phượng đồng ý trả đến hai bà bầu con 4.000 đồng và nói: “Bác à, Tinch à, hiện ni trong thành thị an ninh đang làm chặt, bắt cóc một đứa con gái thực sự không thuận lợi gì. Mọi fan có thể nhượng bộ một chút ko, miễn sao có thể sinc con, con cháu nhắm mắt lại có tác dụng nó không phải các như nhau?”. Trương Tinh suy nghĩ mang lại Tô Tần nhọt nổi rậm rạp khắp bạn, kiên quyết không chịu: “không được, cô đem tiền trả lại mang đến ông, đứa con gái này ông không cần”Trương Phượng thấy hắn kiên quyết không chịu đựng, kế tiếp nảy ra ý tưởng nói: “Bác nhì, Tinh, cô phải đi vô cùng xa mới mang bạn bắt về được, thực sự không tiện lợi, cô không thể mua sắm bị lỗ đi? Hoặc là như thế này, hai người mang nhỏ rỡ này xuất bán cho đơn vị thằng ngốc sống cuối thôi đi. Cha của thằng ngốc trước lúc chết giữ lại mang đến nó một số chi phí để mua vợ kia.


Bạn đang xem: Sống lại sau khi bị bắt cóc


Xem thêm: Những Bài Hát Hay Nhất Của Wowy : Nghe Tải Album Wowy, Nghe Tải Album Wowy

Thằng ncội bên kia làm thế nào biết con rực rỡ này có dịch hay không? Hai người nói coi được không?Lý Vân Trân cảm thấy bí quyết này được liền nói: “Vậy mi cùng bà bầu thằng ngốc nói cthị trấn, thảo luận xem được 2 ngàn đồng thì bán cho bên nó”Trương Phượng vung tay, cười cợt tươi nói: “Tốt thừa. Cháu đi tức thì đây”