Biên tập: B3Sáng sớm ngày bữa sau, Lệnh Mạn quan trọng đặc biệt dậy mau chóng nhằm đi thiết lập điểm vai trung phong đặc sản nổi tiếng ở cổ trấn đến đàn bé dại.Giờ này đa số hành khách vào khách sạn hầu như không đột nhiên thức giấc, hiên nhà hết sức yên tĩnh. Lệnh Mạn cảnh giác xuống lầu, không ngờ rằng lại gặp được một fan thức độc nhất vô nhị vào đại sảnh —— Lý Trác rưởi Vân.Lý Trác rưởi Vân khoác một thân áo phông thun trắng, giầy thể dục thể thao trắng, dễ dàng và đơn giản cơ mà xuất chúng.Anh im lặng ngồi nghỉ ngơi khu vực xem sách, đã loay hoay thu xếp mấy sản phẩm điều khoản đưa về về tối hôm qua, vẻ khía cạnh chăm chú hệt như vẫn cầm một món bảo vật.Tốc độ cải cách và phát triển chiều cao của thanh khô niên y hệt như măng mọc sau trận mưa, cao bé thẳng tắp, tuy thế vẫn dẻo dẻo khoẻ mạnh.Anh chỉ cần đứng ngơi nghỉ khu vực kia thôi đã hệt như là cảnh sắc.Trong gò khí cụ ngổn ngang Lệnh Mạn chỉ phân biệt một dòng giá bán đỡ cha chân, rất nhiều linh phụ kiện không giống xem qua thường rất lạ lẫm. Sau lúc gắn ráp lại giống hệt như một cái ống nhòm?Lệnh Mạn đứng quan sát từ bỏ xa.Lý Trác rưởi Vân thừa chú tâm, vẫn không hề phát chỉ ra sự tồn tại của cô.Tối ngày hôm qua sau khi đương đầu một giây, anh trực tiếp đi lướt qua người cô.Lý Trác rến Vân ko nhận ra cô, cũng rất có thể là không thể nhớ nữa, đo đắn từ bây giờ Lệnh Mạn vẫn Cảm Xúc vui mắt tốt mất mát.Đã các năm như vậy, anh vẫn không có chuyển đổi gì to, lúc còn bé dại là một trong những cậu nhỏ xíu trai đáng yêu, hiện thời cũng ko phụ sự muốn hóng của phần đa tín đồ, đang trở thành một tín đồ tkhô cứng niên say mê.Lệnh Mạn thì không như vậy, phần đông nói khi mười tám phụ nữ sẽ thay đổi, hiện nay cô không hề chút bóng hình làm sao của mười thời gian trước.Lệnh Mạn cảm giác xích míc.Thế nào hiện giờ, tất cả buộc phải trải qua tốt không?Đi cho thì một mực sẽ không thể không kính chào hỏi.Cô đã rất có thể tưởng tượng được loại chình họa bản thân chủ động nói xin chào, tiếp nối Lý Trác Vân mặc kệ ko quan tâm gì mang lại bạn sẽ sốt ruột sinh sống trước phương diện là cô…Thật ra thì vào tâm thức Lệnh Mạn rất sợ hãi đề nghị chạm mặt Lý Trác rưởi Vân, cô không thích lưu giữ lại cthị xã cũ chút nào, theo như tình hình này thì anh không nhận biết cô cũng coi như là cthị trấn tốt.Thôi, hay là cứ đọng đi con đường vòng đi.Cuối cùng Lệnh Mạn rón rén đi ra khỏi khách sạn bởi cửa ngõ sau, thành công xuất sắc tránh khía cạnh Lý Trác rưởi Vân.Sợ thì nói là sợ, không vấn đề gì hết, cho dù sao cũng chỉ gồm bản thân cô biết.***Hôm nay bầu trời hãn hữu Khi tạnh ráo, xong mấy trời mát mẻ gió lâu năm đằng đẵng.Nước trong cổ trấn đang rút hết, sau thời điểm bị nhốt mấy ngày thì con Alaska ở khách sạn cạnh bên cũng sẽ được thả ra.Mặc dù con chó nhiều lông này có bề ngoài hung tợn, tuy vậy thiệt ra cực kỳ nhân hậu, nó đã phấn khởi đứng dưới ánh mặt trời, color lông nlỗi chiếu sáng, lôi kéo không ít du khách cho xem.Từ sau khoản thời gian khách sạn lân cận nuôi chó, công việc có tác dụng nạp năng lượng cũng vận hên hơn, những lần chủ hotel vị trí kia gặp Lệnh Mạn thì đều vênh váo váo trải qua trước khía cạnh cô.Lệnh Mạn cũng không Chịu đựng đại bại kém, sẽ tương tác với trại chó nghỉ ngơi gần đây, đợi cơ hội làm sao rhình ảnh cô vẫn mang bé Golden Retriever (*) thuần chủng về.Chờ Golden của cô ấy trưởng thành, giao diện gì rồi cũng bắt buộc hạ bệ nhỏ Alaska cơ. Mặt trời vừa lên ánh sáng đã đẩy mạnh, cài đặt xong bữa sáng quay trở lại hotel nhưng mà Lệnh Mạn vẫn những giọt mồ hôi tầm tã.Đúng lúc Lư Bội San vẫn cọ khía cạnh, Lệnh Mạn bảo cô ấy điện thoại tư vấn mấy fan chúng ta xuống lầu ăn điểm trung ương.Hai mươi phút ít sau, toàn bộ đông đầy đủ.Mỗi bạn được trao một túi sữa đậu nành mặn với một phần bánh bao.Cũng coi như là gia chủ trên danh nghĩa, Lư Bội San siêu ân cần giới thiệu: “Hôm ni các cậu tất cả lộc ăn đó, trên đây chính là bánh bao đặc sản nổi tiếng ở Ô Du bọn tôi, bên phía trong là nhân làm thịt băm với đậu phụ, domain authority mỏng dính lại những nước, đậu hũ thì non mượt, gặm một miếng là vị ngon tươi mát tràn ra, chỗ khác cấp thiết làm được như vậy đâu.”Vừa nói dứt thì mình đã thèm trước, mở miệng cắm một miếng thật to lớn.Nuốt dứt miếng này lại nói tiếp: “Còn bao gồm cả sữa đậu nành mặn nữa, cũng là đặc sản ở phần Shop chúng tôi nha, phía trên còn rắc hành lá giảm nhỏ dại, các cậu rất có thể nếm thử.”Cô ấy giao hàng Lý Trác Vân thứ nhất, chân chó cắn ống hút rồi nhe răng mỉm cười nhấc lên.Chẳng bất thần Khi bánh bao nhân đậu hũ được toàn bộ đều fan thuộc sử dụng nhiều, còn sữa đậu nành mặn thì lại không phù hợp mùi vị của đàn họ cho lắm, phần nhiều chỉ uống nhị ngụm là đầu hàng.Chỉ có Lý Trác Vân và Lệnh Mạn uống mang đến không thể giọt như thế nào, Lư Bội San bỡ ngỡ quan sát chằm chặp vào Lý Trác rến Vân, thán phục: “Wow, Lý Trác rưởi Vân cậu rất có thể uống mặn hả?”Người tê khẽ vuốt cằm.mặc khi chuyện này nhưng mà Lư Bội San cũng có thể khen: “Wow, cậu thiệt lợi sợ hãi, ngay mang đến tôi quen rồi cơ mà cũng không ham mê.”Lý Trác Vân chẳng tỏ vẻ gì.Lệnh Mạn yên lặng cắn ống hút, âm thầm suy nghĩ loại đấy thì bao gồm gì hơn người chđọng, cậu ta là fan Ô Du chính gốc đó tất cả biết ko hả.Sau Khi ăn điểm trọng điểm dứt, Lệnh Mạn hỏi qua hành trình dài ngày bây giờ của đàn họ.Lư Bội San ra dáng một tín đồ hướng dẫn viên du lịch, vứt bạn dạng đồ vật thời cổ xưa trấn ra khua tay múa chân: “Đầu tiên bọn họ đang đi dạo một vòng xung quanh phía trên, luôn tiện thể thăm quan những ngôi ca tòng với di tích lịch sử một lượt, tiếp đến vẫn trèo lên cổng thành, từ bây giờ tiết trời giỏi đề xuất rất có thể nhìn được tương đối xa.”“Ồ.” Lời của cô ý ấy khiến Lệnh Mạn hứng thú: “Các em đặc biệt quan trọng có ống ncỗ ván mang đến ném lên thành chiêm ngưỡng cảnh vật sao?”“Hả, gì cơ?” Lư Bội San không hiểu mang lại lắm.Giọng vịt đực nôn nả giải thích: “Không bắt buộc vậy đâu chị Mạn, sẽ là kính thiên văn, dùng làm chú ý sao trời.”À… Là kỹ năng của cô ấy nông cạn…Bên cạnh gồm bạn nắm ý mỉm cười nhạo một giờ.Trong tích tắc Lệnh Mạn đã nhận ra, giờ cười cợt được phát ra từ vào miệng của Lý Trác Vân.…Cô gồm chút ít sợ hãi, sau đó mang điếc theo thói quen: “Vậy chúc các em đi dạo hoan hỉ, có vụ việc gì thì điện thoại tư vấn năng lượng điện cho chị.”Lư Bội San hào hứng đáp lời: “Vâng, chị Mạn!”***Người trẻ tuổi sức sống thiệt đầy đủ, Lệnh Mạn cho rằng sau khoản thời gian đi bộ suốt cả một ngày lũ họ vẫn stress đến mức ở thẳng cẳng trên chóng, không nghĩ tới buổi tối cả đám còn tồn tại tinh lực mang lại cửa hàng bar vui chơi và giải trí.Lư Bội San mong Lệnh Mạn mời khách hàng cần cầm ý kéo cô đi bởi được.Quán bar vị trí tuyến đường cũng khá được xem như là đông đảo của cổ trấn Ô Du, đông fan yêu cầu trị an phức tạp, Lệnh Mạn hại lũ chúng ta xẩy ra cthị trấn gì, ngẫm suy nghĩ một lát rồi chấp nhận theo.Nếu như vẫn là “bạn to tuổi” Lệnh Mạn dẫn đoàn thì dĩ nhiên đang bao một gian phòng riêng nhằm ca hát.Ở vị trí kia, đèn sảnh khấu loá đôi mắt với các loại nhạc rochồng đinch tai nhức óc, lại thêm rất nhiều nàng vũ công ăn diện hsinh hoạt hang, diêm dúa loè cổ loẹt giãy giụa uốn nắn, bảo cô đến địa điểm đó thì cô thực thụ chẳng thể chống chịu nổi.Lệnh Mạn vốn dĩ băn khoăn lo lắng Khi bản thân tại chỗ này thì mấy cô cậu thanh niên mười tám, mười chín tuổi đã cảm giác xa bí quyết, tuy vậy ngược trở lại, lũ họ chơi hết sức thoải mái và dễ chịu, không còn coi cô là tín đồ của cố kỉnh hệ khác.Giọng vịt đực là người năng nổ tốt nhất, hát tức tốc mười bài xích nhưng mà không kêu mệt, thần thái khôn cùng chuẩn chỉnh dẫu vậy hóa học giọng thì đích thực thiết yếu khen được.Lệnh Mạn chú ý vẻ phương diện thâm nám tình lúc hát của hắn, khôn cùng khéo léo nói một câu: “Thật ra thì hình thức bề ngoài của Sử Á Tùng vô cùng sáng sủa, y hệt như ánh khía cạnh trời vậy …”Sử Á Tùng nghe được, nhanh chóng con quay người lại pân hận phù hợp với cô: “Đúng không chị Mạn, em cũng thấy hình thức bề ngoài của em vượt trình độ chuyên môn đi làm việc thần tượng nha!”Hắn vẫn nhớ tiếc rẻ: “Haizz, chỉ là giọng tương đối tệ một chút. Thật ra trước đây giọng em rất thông thường, chỉ nên bây chừ vẫn sẽ vào thời kỳ đổ vỡ giọng.”…18 tuổi là thời kỳ vỡ giọng sao?Lư Bội San vén trần: “Đừng nghe cậu ta nói nhảm, căn uống bản cậu ta nằm trong một số loại đổ vỡ giọng thất bại.”“…” Giọng vịt đực nước mắt sườn lưng tròng, trong tim tan nát liểng xiểng.Đến lượt Lệnh Mạn hát.Cô chọn bài xích “Thôi Miên.”Trong KTV tất cả rất không nhiều tín đồ hoàn toàn có thể hát được bài bác của Vương Phi, trong cả giọng vịt đực cũng không dám chen vào, Lệnh Mạn một mình hát đối kháng ca.“Hương vị thứ nhất của miếng bánh ngọt.Đồ chơi trước tiên đem lại niềm an ủi.Thái dương xuống núi khiến cho kem ly rơi lệ.…Lần trước tiên hôn môi fan không giống.Lần trước tiên bệnh tật bắt buộc uống dung dịch.Gió phệ thổi bắp rang bơ thật là rất đẹp.”Giai điệu bi thảm nhàn nhã nphân tử, tiếng hát linch hoạt kỳ ảo, biểu đạt hành trình trưởng thành lúc 1 cô bé biến chuyển đàn bà, từ ntạo thơ hồn nhiên cho lúc biết núm nào là yêu, rồi ở đầu cuối lại đứng nhìn tất cả phát triển thành mất…Cả cnạp năng lượng phòng nhỏ dại trsống phải lặng tĩnh.Có bạn call một tiếng chị Mạn.Lệnh Mạn xoay đầu lại, trung bình mắt hòn đảo xung quanh, vừa dịp chạm buộc phải ánh nhìn của Lý Trác Vân.Anh quan sát trực tiếp vào cô không hề tránh mặt.Lý Trác Vân gồm một hai con mắt nhiều tình bé nhỏ nhiều năm, rất dễ dàng khiến cho những người ta mộng mơ viển vông, thời điểm Lúc anh trang nghiêm quan sát cô lại giống như anh đã vô cùng thưởng thức cô.Tất nhiên kia là vấn đề thiết yếu.Có lẽ bạn ta còn đang thì thầm mắng cô dại dột dại dột nghỉ ngơi trong trái tim nữa kìa.Thế cơ mà loại ảo giác lớn mờ này hết sức dễ dàng khiến mấy cô đàn bà sinc trường đoản cú bản thân nhiều tình.Tầm đôi mắt Lệnh Mạn lại đưa sang kề bên, tạm dừng nghỉ ngơi fan vừa đựng giờ đồng hồ Gọi tên cô.Sử Á Tùng sung sướng kinh ngạc: “Chị Mạn! Em phân phát hiện ra chị cực kỳ như là với Trương Bá Chi Khi mới reviews nha!”= =Quá phóng đại, Lệnh Mạn chỉ cho rằng hắn vẫn đáp lễ lại lời khen hắn nlỗi ánh khía cạnh ttránh của cô ý Lúc nãy nhưng thôi.Quả nhiên, Lý Trác Vân ngồi ở bên cạnh nâng cao nói một câu: “Đây là lần mà Trương Bá Chi bị thoa Đen kinh hồn bạt vía nhất.”Lệnh Mạn: …Xem tề, cô đang nói rồi cơ mà, chắc chắn là trong tâm địa cậu ta không tồn tại suy xét gì xuất sắc.Lư Bội San ăn uống chực của Lệnh Mạn vài ba bữa ăn cũng nhân cơ hội vuốt mông ngựa: “Thấy chị Mạn hát bao gồm tốt không? Trước tê chị ấy đã từng có lần giành phần thưởng vào cuộc thi 1-1 ca nước ta đó! Hôm ni các cậu thiệt bao gồm phúc, hy vọng nghe bài nào thì nhanh chóng đề nghị!”Sử Á Tùng cũng kẻ xướng tín đồ hoạ với cô ấy: “Thật sao? Chị Mạn người mẫu lại hát tuyệt, tại sao không đi làm việc ca sỹ vậy!”Lư Bội San than thở: “Còn chưa hẳn trên hồi đó không kịp cụ kiên cố cơ hội sao, hiện thời lớn tuổi rồi cũng chẳng còn bí quyết làm sao.”Lệnh Mạn: …Đúng là nịnh bợ băn khoăn hổ ngươi.***Giữa giờ Lệnh Mạn bao gồm mang đến đơn vị lau chùi một chuyến, dịp quay trở lại thì nhìn thấy Lý Trác rến Vân đã đứng làm việc trước cửa chống bao thủ thỉ với cùng một nữ giới sinc.Anh bàng quan đứng dựa vào tường, vẻ phương diện hời hợt xa bí quyết nghìn dặm.Thế tuy thế nữ giới sinc vẫn nhất quyết liếc trộm anh, góc nhìn tràn trề màu hồng.Không những có dáng vóc xuất chúng, trên tín đồ Lý Trác rưởi Vân còn có khí chất để cho trái tlặng của các chị em trong tuổi này loạn nhịp, chiếc các loại vừa yêu vừa sợ hãi đó.“Lý Trác rưởi Vân… Mình rất có thể thuộc đánh boss cùng với những cậu không?” Nữ sinch hỏi.“Cậu cần sử dụng nhân vật nào?”“Can Tương Mạc Tà.” (*)(*) Can Tương, Mạc Tà là tên của nhị vợ ông xã thợ rèn kiếm Trung Quốc cuối thời Xuân Thu ở nước Ngô. Cùng cùng với thầy dạy dỗ nghề của họ là Âu Dã Tử, Can Tương Mạc Tà được xem như là đông đảo thợ rèn kiếm tốt nhất thời Xuân Thu cơ mà sản phẩm tiêu biểu là nhì tkhô cứng kiếm Can Tương, Mạc Tà. Quá trình rèn cực khổ cùng độ nhan sắc bén quái dị của kiếm Can Tương với Mạc Tà đã làm được lưu lại vào giấy tờ với chúng phát triển thành bảo hộ mang đến hồ hết tkhô giòn tìm nhan sắc bén lịch sử một thời.“Bọn tôi vẫn tất cả quân sư rồi.”“Mình biết, cơ mà Gia Cát Lượng của Lư Bội San đẩy mạnh khôn xiết thất thường xuyên, hơn thế nữa trong nhì nhân thứ Gia Cát Lượng với Cao Tiệm Ly (**) một mực sẽ sở hữu một người bị cấm cần sử dụng, mình khẳng định mình vẫn nghịch tốt rộng cậu ấy…”(**) Cao Tiệm Ly: là tín đồ nước Yên một nước chỏng hầu ở Trung Quốc thời Chiến Quốc trong lịch sử vẻ vang Trung Quốc. Ông là 1 trong những nghệ sĩ gảy bọn trúc cùng là tín đồ ý muốn ám sát Tần Thuỷ Hoàng nhưng thua cuộc, sau đó ông bị hành quyết.“Cũng được.”“Hả?” Nữ sinc tương đối ngẩn tín đồ.Cô ta đang sẵn sàng mang trong mình 1 tràng chế độ ra để ttiết phục, không cho là cho tới chỉ đơn giản và dễ dàng điều đó đã được thông qua, vì chưng vậy vẫn không đủ can đảm tin cậy.Bèn hỏi lại lần nữa: “Thật sao?”“Ừ.”“Cậu không bắt buộc suy nghĩ một ít ư?”Lý Trác rưởi Vân thờ ơ: “Không buộc phải cậu nói cậu nghịch tốt hơn cô ấy sao?” “Đúng vậy…”“Vậy thì còn bắt buộc nguyên do như thế nào không giống nữa?”Nữ sinh yếu hèn ớt nói: “Không cần…”Lệnh Mạn nấp trong trơn buổi tối nghe được thì tất cả chút ít lo lắng, hai tín đồ bắt buộc kiếm tìm một chỗ nào bí mật đáo hơn để chuyện trò tốt sao, tại vì sao cứ đọng phải đứng phía trên cản trở lối vận động của bạn không giống.Lý Trác rến Vân đút ít nhì tay vào túi quần, lạnh lùng nói: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước.”“Chờ một chút!” Nữ sinc Gọi anh lại, băn khoăn một dịp mới mngơi nghỉ miệng: “Mình vẫn còn đấy một chuyện ước ao hỏi cậu.”“Nói đi.”“Cậu so với Lư Bội San… Có cảm xúc gì không?”Lông mày Lý Trác rến Vân khá cau lại: “Là sao?”“Mình nghe nói Lư Bội San siêu thích hợp cậu, giả dụ nlỗi cậu ấy tỏ tình với cậu, cậu tất cả chấp nhận không?”Tầm đôi mắt Lý Trác Vân thoáng lướt qua khuôn mặt của thanh nữ sinch, trầm trồ không có chút hứng thú làm sao, toàn bộ trước đó anh cũng chưa hề nhìn cô ta.“Gần trên đây tôi không tồn tại dự định nói đến chuyện yêu đương.”Nghe thấy vậy, khoé miệng cô gái sinh khá vểnh lên.Lại nghe được anh lạnh nhạt nói tiếp: “Những lời này không chỉ có để vấn đáp cô ấy, cơ mà cũng chính là đã trả lời cậu.”Nữ sinc cứng đờ.Lý Trác rưởi Vân xong khoát cù người đi.Hướng về phía Lệnh Mạn sẽ nấp.Lệnh Mạn Cảm Xúc luýnh quýnh, cô đề xuất trở về phía trước tuyệt là tảo trsinh sống lại? A a a a……Mà thực ra thì có gì bắt buộc sợ!Cũng không hẳn là cô cố ý nghe lén, là bọn bọn họ làm cho cô nghe được đấy chứ.Lệnh Mạn nuốm ý ra vẻ bình tâm đứng trên chỗ, hóng đối mặt cùng với Lý Trác Vân.Khohình họa xung khắc mồi nhử vai lướt qua nhau, cô lại nghe thấy tự vào lỗ mũi anh vạc ra một giờ đồng hồ “Hừ” bé dại.…Có ý gì?Cười nhạt? Châm chọc?Rõ ràng là cả hai.Cô đâu tất cả xúc phạm cậu ta chứ?!Lệnh Mạn bao gồm chút không lý giải được.Trong ấn tượng của cô ấy, lúc còn bé nhỏ tín đồ này thuộc lắm chỉ được xem là không nhiều nói hướng nội thôi, tại sao khi trưởng thành lại trlàm việc đề nghị âm dương quỷ quái khí nlỗi vậy?Đúng là, tính biện pháp căn vặn vẹo!Hết chương thơm 2.(*) Chó Golden Retriever: là giống như chó gồm size vừa phải. Thuộc chúng ta công ty chó ưa chuyển động, vui đùa, chúng tương đối trung thành với chủ cùng logic.


Bạn đang xem: Đến khi em thích anh mới thôi


Xem thêm: Các Cách Căn Lề Trong Word 2007, 2010, 2013, 2016, 2019, Cách Căn Lề Trong Word Cực Chuẩn Chỉ

Chúng còn có tên call không giống là chó snạp năng lượng mồi hoặc chó tha mồi. Golden Retriever là loại chó gồm bản năng truy tìm cùng vạc hiện bé mồi rất nhạy bén đề xuất rất có thể làm chó sệt vụ nhằm dò tìm kiếm ma túy,… Điểm sáng bình thường của loại này là cực kỳ hiền hậu với xuất sắc, trung thành với chủ với yêu thích vui đùa. (Nguồn wiki giờ Việt)

*